1
00:00:06,080 --> 00:00:08,800
Vâng, độc thoại là một diễn đàn văn học

2
00:00:08,800 --> 00:00:11,759
là rất ngắn. Một số đoạn độc thoại chỉ

3
00:00:11,759 --> 00:00:15,200
một đoạn văn dài và rất ít đoạn độc thoại

4
00:00:15,200 --> 00:00:17,199
dài hơn một vài trang. Nếu

5
00:00:17,199 --> 00:00:19,279
bạn có đoạn hội thoại, nó thường dài hơn.

6
00:00:19,279 --> 00:00:21,279
Vì vậy, lời độc thoại chỉ là ai đó

7
00:00:21,279 --> 00:00:24,400
đang nói, nhưng thông thường nó di chuyển từ

8
00:00:24,400 --> 00:00:27,920
cảm xúc A, cảm xúc B đến cảm xúc C.

9
00:00:27,920 --> 00:00:30,400
Thông thường có một quỹ đạo hoặc một vòng cung

10
00:00:30,400 --> 00:00:33,760
của cảm xúc. Vì vậy, nó bắt đầu với

11
00:00:33,760 --> 00:00:36,640
một cái gì đó chỉ là một tuyên bố và phải mất

12
00:00:36,640 --> 00:00:39,520
bạn thông qua một số cảm xúc và một số

13
00:00:39,520 --> 00:00:42,079
tăng tốc và tăng cường và

14
00:00:42,079 --> 00:00:43,680
sau đó có một kết thúc có thể là một

15
00:00:43,680 --> 00:00:46,960
hơi giật mình nếu nó kịch tính. Vì vậy

16
00:00:46,960 --> 00:00:48,960
người đó đang tiết lộ điều gì đó về

17
00:00:48,960 --> 00:00:51,440
chính mình

18
00:00:51,440 --> 00:00:55,199
điều đó ban đầu không được biết đến. các

19
00:00:55,199 --> 00:00:57,520
độc thoại tôi đã thường xuyên gán nó

20
00:00:57,520 --> 00:01:01,440
đưa bạn từ một cấp độ cảm xúc

21
00:01:01,440 --> 00:01:04,559
đến cái khác. Giống như nó có thể bắt đầu rất

22
00:01:04,559 --> 00:01:07,600
u ám. Nó có thể buồn cười. Nó có thể bắt đầu

23
00:01:07,600 --> 00:01:11,600
ừm im lặng rồi tức giận và sau đó

24
00:01:11,600 --> 00:01:15,600
cư trú nữa. Và để bạn có một

25
00:01:15,600 --> 00:01:18,560
cung bậc cảm xúc. Vì vậy tuy nhiên nó bắt đầu

26
00:01:18,560 --> 00:01:21,280
ra, nó không kết thúc theo cách đó. Nó kết thúc trong

27
00:01:21,280 --> 00:01:23,520
một cách hơi khác. Và khi bạn

28
00:01:23,520 --> 00:01:26,000
thấy diễn xuất thực sự tốt trong phim hoặc trên

29
00:01:26,000 --> 00:01:30,320
sân khấu, bạn thấy một diễn viên đi qua

30
00:01:30,320 --> 00:01:34,079
một cung bậc cảm xúc nào đó. Chúng không phẳng

31
00:01:34,079 --> 00:01:36,720
và chúng không phải lúc nào cũng giống nhau. Và

32
00:01:36,720 --> 00:01:39,759
khi diễn viên không làm điều đó, đó là

33
00:01:39,759 --> 00:01:41,759
giống như đồ uống có ga

34
00:01:41,759 --> 00:01:44,079
mất đi, bạn biết đấy, nó đã mất đi mùi thơm. Đó là

35
00:01:44,079 --> 00:01:47,759
chỉ là loại phẳng. Và những màn độc thoại tuyệt vời

36
00:01:47,759 --> 00:01:50,560
tồn tại khắp nhà hát bởi vì ừ

37
00:01:50,560 --> 00:01:52,479
Những lời nói tục tĩu của Hamlet về cơ bản là

38
00:01:52,479 --> 00:01:54,560
những đoạn độc thoại bạn biết và một số người

39
00:01:54,560 --> 00:01:56,720
nghĩ rằng Hamlet được xây dựng như một

40
00:01:56,720 --> 00:02:00,079
chuỗi các bài sonnets của saliloquis

41
00:02:00,079 --> 00:02:01,360
và sau đó vở kịch gần như là

42
00:02:01,360 --> 00:02:03,600
được xây dựng xung quanh những điều tuyệt vời này

43
00:02:03,600 --> 00:02:08,080
saliloquis. Vì vậy, nó rất thú vị đối với một

44
00:02:08,080 --> 00:02:09,920
nhà văn chỉ viết một đoạn độc thoại mà không có

45
00:02:09,920 --> 00:02:12,080
bất cứ thứ gì xung quanh nó. Một trong số ít này

46
00:02:12,080 --> 00:02:13,760
độc thoại có thể giống như bước đi

47
00:02:13,760 --> 00:02:17,280
đá vào một cuốn tiểu thuyết.

48
00:02:17,280 --> 00:02:19,520
Nếu nhân vật trở nên sống động, người đó

49
00:02:19,520 --> 00:02:22,000
rất có thể là một nhân vật mà bạn

50
00:02:22,000 --> 00:02:25,640
muốn viết về.

51
00:02:29,360 --> 00:02:32,000
Năm 1990, tôi được mời làm chuyên gia

52
00:02:32,000 --> 00:02:34,800
tiểu thuyết gia viết cho nhà hát. Và tôi

53
00:02:34,800 --> 00:02:37,280
đã viết một vở kịch và những vở kịch dài hơn và

54
00:02:37,280 --> 00:02:41,120
độc thoại. Và tôi đã viết một vở kịch

55
00:02:41,120 --> 00:02:43,120
khoảng tám đoạn độc thoại tên là I Stand

56
00:02:43,120 --> 00:02:46,560
Trước You Naked và một số chuyện nhỏ khác

57
00:02:46,560 --> 00:02:48,879
kịch. Và đây là một trong số đó. Đây là

58
00:02:48,879 --> 00:02:51,040
được gọi là Lethal.

59
00:02:51,040 --> 00:02:53,840
Nó có một cái dài

60
00:02:53,840 --> 00:02:56,879
đoạn văn rồi một câu. Vì vậy

61
00:02:56,879 --> 00:02:59,440
kết cấu là rất quan trọng. Nó

62
00:02:59,440 --> 00:03:02,000
về cơ bản là một đoạn văn dài và sau đó

63
00:03:02,000 --> 00:03:04,800
cấu trúc này. Vậy đây là một người đàn ông

64
00:03:04,800 --> 00:03:08,080
đang nói. Đó không phải là một người phụ nữ đang nói, mà là

65
00:03:08,080 --> 00:03:14,080
anh ấy đang nói chuyện với một người phụ nữ Gây chết người.

66
00:03:14,080 --> 00:03:17,360
Tôi chỉ muốn chạm vào bạn một chút.

67
00:03:17,360 --> 00:03:20,159
Gân xanh mỏng manh nơi thái dương của em,

68
00:03:20,159 --> 00:03:23,599
cái cổ mềm mại của bạn.

69
00:03:23,599 --> 00:03:25,680
Tôi chỉ muốn vuốt ve bạn một chút. tôi

70
00:03:25,680 --> 00:03:27,599
chỉ muốn hôn em một chút. của bạn

71
00:03:27,599 --> 00:03:30,959
môi, cổ họng, ngực của bạn.

72
00:03:30,959 --> 00:03:33,280
Tôi chỉ muốn ôm em một chút thôi. tôi

73
00:03:33,280 --> 00:03:35,599
chỉ muốn an ủi bạn một chút thôi. tôi

74
00:03:35,599 --> 00:03:38,560
chỉ muốn ôm em thật chặt như thế này. tôi

75
00:03:38,560 --> 00:03:40,560
chỉ muốn đo bộ xương của bạn với

76
00:03:40,560 --> 00:03:43,360
cánh tay của tôi. Đây là những cánh tay khỏe mạnh,

77
00:03:43,360 --> 00:03:45,680
phải không? Tôi chỉ muốn chọc vào tôi

78
00:03:45,680 --> 00:03:48,159
lưỡi vào tai bạn. Đừng cười khúc khích. Đừng

79
00:03:48,159 --> 00:03:50,159
vặn vẹo. Điều này là nghiêm trọng. Đây là một sự thật

80
00:03:50,159 --> 00:03:53,280
thứ. Tôi chỉ muốn hút một chút. tôi

81
00:03:53,280 --> 00:03:56,400
chỉ muốn ấn vào bạn một chút. tôi

82
00:03:56,400 --> 00:03:58,959
chỉ muốn thâm nhập vào bạn một chút. tôi

83
00:03:58,959 --> 00:04:01,040
chỉ muốn xuất tinh vào bạn một

84
00:04:01,040 --> 00:04:03,519
ít. Sẽ không đau nếu bạn không

85
00:04:03,519 --> 00:04:05,439
hét lên, nhưng bạn sẽ bị tổn thương nếu bạn giữ

86
00:04:05,439 --> 00:04:08,560
đang căng thẳng như vậy. Cảm ơn. tôi

87
00:04:08,560 --> 00:04:10,879
chỉ muốn siết chặt bạn một chút. tôi

88
00:04:10,879 --> 00:04:12,560
chỉ muốn cảm nhận sức nặng của tôi chống lại bạn

89
00:04:12,560 --> 00:04:15,200
xương một chút.

90
00:04:15,200 --> 00:04:16,880
Tôi chỉ muốn cắn một chút. tôi chỉ

91
00:04:16,880 --> 00:04:18,720
muốn nếm thử nó. Nước bọt của bạn, của bạn

92
00:04:18,720 --> 00:04:21,680
máu, chỉ là một mùi vị. Một chút. bạn đã

93
00:04:21,680 --> 00:04:23,520
có rất nhiều thứ để dự phòng. Bạn đang bị

94
00:04:23,520 --> 00:04:25,759
ích kỷ. Bạn thật lố bịch. bạn là

95
00:04:25,759 --> 00:04:27,759
tàn nhẫn. Bạn thật không công bằng. bạn là

96
00:04:27,759 --> 00:04:29,759
cuồng loạn. Bạn đang thở gấp.

97
00:04:29,759 --> 00:04:32,080
Bạn đang khiêu khích tôi. Bạn đang cười nhạo

98
00:04:32,080 --> 00:04:34,880
tôi. Bạn muốn làm nhục tôi. Bạn muốn

99
00:04:34,880 --> 00:04:36,960
để biến tôi thành một kẻ ngốc. Bạn muốn moi ruột tôi

100
00:04:36,960 --> 00:04:39,520
giống như một con gà. Bạn muốn thiến tôi.

101
00:04:39,520 --> 00:04:41,440
Bạn muốn làm cho tôi chiến đấu cho cuộc sống của tôi.

102
00:04:41,440 --> 00:04:44,560
Có phải vậy không? Bạn muốn khiến tôi phải chiến đấu

103
00:04:44,560 --> 00:04:48,960
cho cuộc đời tôi? Có phải vậy không?

104
00:04:48,960 --> 00:04:51,759
Vậy ra đó là một người đàn ông đang nói.

105
00:04:51,759 --> 00:04:55,600
Cấu trúc là một đoạn văn dài

106
00:04:55,600 --> 00:04:59,520
ngày càng mãnh liệt với tư cách là một người

107
00:04:59,520 --> 00:05:01,840
tiết lộ nhiều hơn về bản thân và sau đó là

108
00:05:01,840 --> 00:05:05,360
dòng cuối cùng giống như tổng kết. bạn

109
00:05:05,360 --> 00:05:08,240
muốn tôi chiến đấu cho cuộc sống của tôi? Trong khi đó anh ấy

110
00:05:08,240 --> 00:05:11,360
thực sự cô ấy đang chiến đấu cho cuộc sống của mình tại

111
00:05:11,360 --> 00:05:14,960
điểm này và anh ấy đang phóng chiếu

112
00:05:14,960 --> 00:05:17,919
sự nam tính trong cô ấy mặc dù

113
00:05:17,919 --> 00:05:20,000
cô ấy là nạn nhân, anh ấy nhận thức được chính mình

114
00:05:20,000 --> 00:05:23,440
với tư cách là nạn nhân. Và nhiều kẻ hiếp dâm và ch

115
00:05:23,440 --> 00:05:26,160
những kẻ quấy rối và lạm dụng trẻ em, họ

116
00:05:26,160 --> 00:05:28,720
thực sự nghĩ mình là nạn nhân.

117
00:05:28,720 --> 00:05:30,800
Họ không, họ không cảm thấy cần thiết

118
00:05:30,800 --> 00:05:34,080
có tội. Họ cảm thấy rằng nạn nhân

119
00:05:34,080 --> 00:05:37,680
đã khiến họ làm điều đó. Cô khiêu khích anh bằng cách

120
00:05:37,680 --> 00:05:40,560
mặc một chiếc váy màu đỏ hoặc đứa trẻ nhìn

121
00:05:40,560 --> 00:05:43,199
với anh ấy theo một cách nhất định và tất cả là do cô ấy

122
00:05:43,199 --> 00:05:44,800
lỗi

123
00:05:44,800 --> 00:05:48,720
và vì vậy dòng cuối cùng có nghĩa là

124
00:05:48,720 --> 00:05:52,000
mỉa mai. Trong một đoạn độc thoại đầy kịch tính, bạn làm

125
00:05:52,000 --> 00:05:54,240
muốn có sự leo thang của

126
00:05:54,240 --> 00:05:57,600
căng thẳng. Vì thế có một dòng thần chú

127
00:05:57,600 --> 00:06:01,120
kiểu như tôi chỉ thế này một chút thôi

128
00:06:01,120 --> 00:06:03,520
tôi chỉ muốn làm điều này và sau đó

129
00:06:03,520 --> 00:06:06,080
một số câu có dấu chấm than

130
00:06:06,080 --> 00:06:08,319
những điểm bạn biết lần lượt

131
00:06:08,319 --> 00:06:11,520
giống như súng máy rồi bắn lên sân khấu

132
00:06:11,520 --> 00:06:13,759
điều đó sẽ có hiệu quả và sau đó bạn

133
00:06:13,759 --> 00:06:15,759
có thể muốn có một câu dài hơn và

134
00:06:15,759 --> 00:06:18,400
một cái gì đó dài hơn một chút và sau đó

135
00:06:18,400 --> 00:06:20,720
mọi chuyện đã kết thúc với

136
00:06:20,720 --> 00:06:22,319
nên nó không kéo dài lâu. bạn

137
00:06:22,319 --> 00:06:24,240
không thể làm điều này lâu được. Giống như bạn

138
00:06:24,240 --> 00:06:26,639
không thể làm điều đó vì bạn không thể làm điều đó

139
00:06:26,639 --> 00:06:29,199
trong 15 phút. Bạn chỉ có thể làm điều đó

140
00:06:29,199 --> 00:06:33,639
như trong 2 phút, 3 phút.

141
00:06:37,759 --> 00:06:39,600
Nó rất quan trọng để mong chờ

142
00:06:39,600 --> 00:06:42,160
công việc của bạn và sự vui tươi là

143
00:06:42,160 --> 00:06:44,880
một cái gì đó đi kèm với việc cho phép bạn

144
00:06:44,880 --> 00:06:47,759
trí tưởng tượng đi. Thế là không viết

145
00:06:47,759 --> 00:06:50,240
thứ gì đó dành cho giáo sư của bạn. bạn

146
00:06:50,240 --> 00:06:52,240
muốn đạt điểm A bằng cách rất

147
00:06:52,240 --> 00:06:54,400
siêng năng, có nhiều chú thích. các

148
00:06:54,400 --> 00:06:56,080
văn bản sáng tạo là một cái gì đó

149
00:06:56,080 --> 00:06:58,400
trôi chảy hơn nhiều. Nếu bạn đọc ngắn

150
00:06:58,400 --> 00:07:00,720
ví dụ như những câu chuyện của JD Salinger,

151
00:07:00,720 --> 00:07:03,919
bạn thấy anh ấy buồn cười thế nào. Anh ấy rất

152
00:07:03,919 --> 00:07:06,800
mỉa mai và mỉa mai, và rất nhiều trong số đó

153
00:07:06,800 --> 00:07:10,160
kiểu hài hước của tuổi trẻ, nhưng nó rất buồn cười.

154
00:07:10,160 --> 00:07:12,160
Bạn biết đấy, ý tưởng rằng tất cả chúng ta đều

155
00:07:12,160 --> 00:07:14,960
thanh thiếu niên và chúng tôi luôn nhớ những gì nó

156
00:07:14,960 --> 00:07:16,639
ước gì có những người lớn này ở xung quanh chúng ta

157
00:07:16,639 --> 00:07:19,360
những người quá kiêu ngạo và đạo đức giả.

158
00:07:19,360 --> 00:07:24,319
Và ừm việc phát hành đó là lý do tại sao

159
00:07:24,319 --> 00:07:28,240
nhiều tiểu thuyết đầu tiên có tuổi vị thành niên

160
00:07:28,240 --> 00:07:31,280
diễn giả và tiểu thuyết dành cho thanh thiếu niên là một

161
00:07:31,280 --> 00:07:33,840
cánh đồng rất màu mỡ nơi có con người

162
00:07:33,840 --> 00:07:35,440
viết từ quan điểm của

163
00:07:35,440 --> 00:07:36,800
thanh thiếu niên mặc dù họ nhiều

164
00:07:36,800 --> 00:07:39,199
lớn tuổi hơn. Điều rất quan trọng là phải lập dự án

165
00:07:39,199 --> 00:07:41,919
trí tưởng tượng của riêng bạn vào một người khác.

166
00:07:41,919 --> 00:07:43,520
Ví dụ, nếu bạn còn khá trẻ

167
00:07:43,520 --> 00:07:45,520
người viết từ quan điểm

168
00:07:45,520 --> 00:07:47,599
của một người lớn tuổi. Nó mang lại cho bạn một

169
00:07:47,599 --> 00:07:50,880
ừm tính khách quan rất lớn và và

170
00:07:50,880 --> 00:07:53,759
quan điểm là rất nhiều, nó rất nhiều

171
00:07:53,759 --> 00:07:56,400
thú vị hơn. Giống như một chàng trai trẻ đang

172
00:07:56,400 --> 00:07:58,800
một sinh viên đại học, nếu anh ta viết từ

173
00:07:58,800 --> 00:08:02,160
góc nhìn của một cô gái,

174
00:08:02,160 --> 00:08:04,080
đó là điều gì đó mới mẻ đối với anh ấy và

175
00:08:04,080 --> 00:08:07,120
nó rất tự do. Vậy anh ấy có thể

176
00:08:07,120 --> 00:08:08,639
viết về thứ gì đó anh ấy sẽ không có

177
00:08:08,639 --> 00:08:12,080
mơ thấy viết
